Gradient
Search

[Thư] Mẹ ơi! Mẹ cần được nghỉ ngơi - Thu Vân


Tác giả: Trần Thị Thu Vân


"Mẹ ơi!

Hai tiếng Mẹ ơi nghe dịu dàng và ngọt ngào quá đỗi. Khi đau buồn, mệt mỏi, thất vọng con người thường nhớ đến Mẹ và gọi Mẹ.


Mẹ thiên nhiên đã tạo ra con người, che chở, bảo bọc và để con người là một phần của thiên nhiên, của vũ trụ. Mẹ là nguồn sống.


Mấy hôm nay, loài người đang mệt mỏi với đại dịch Covid 19, bao nhiêu thứ xáo trộn, kinh tế suy thoái, hàng chục ngàn người tiêu vong, mọi thứ dường như ngưng trệ. Và con nghe nhiều thông tin, Mẹ thiên nhiên đang được nghỉ ngơi. Con cũng đang xoay sở với cuộc sống nhưng tự nhiên thấy cũng an lòng, một cảm giác nhẹ nhẹ rất khó tả bên cạnh những lo toan cuộc sống của con.


Bởi con hiểu Mẹ cần được nghỉ ngơi.

Mẹ đã cho muôn loài trong đó có loài người bầu khí để thở, nước để uống, thức ăn để tồn tại, bao nhiêu cảnh thiên nhiên kỳ vĩ, đẹp đẽ không ngôn từ nào tả xiết, không máy móc hiện đại nào phản ảnh đầy đủ âm sắc, hương vị, cảnh tượng của núi non, sông nước, biển cả…Mẹ đã cho rất nhiều, nhiều đến mức con người từng ảo tưởng mọi thứ là bất tận, là vĩnh viễn. Tưởng bầu khí này là đương nhiên có, nguồn nước này luôn sẵn ở khắp mọi nơi, cứ mở mắt thức dậy là có ánh nắng chan hòa, rồi những cơn mưa “từ trên trời rơi xuống” thôi mà, chỉ cần có tiền, thì có thể tận hưởng bao món ngon vật lạ trên đời…


Đổi lại những gì Mẹ đã cho, muôn thú sống cuộc đời của mình, chúng ăn vừa đủ, chúng ở vừa đủ, chúng đấu tranh vừa đủ để sinh tồn, muôn loài góp phần vào lòng Mẹ để thiên nhiên và muôn loài ôm ấp nhau. Duy chỉ có con người thì khác, họ thông minh và tân tiến, họ tạo ra nhiều máy móc mà con nghĩ Mẹ không thể ngờ tới. Con người quả là thông minh, tài ba, họ có thể chinh phục từ núi cao đến vực sâu, từ bầu trời đến đáy đại dương, từ thung lũng đến hang động, từ những gì kỳ vĩ, to lớn nhất đến một nụ hoa. Nhưng hình như con người không chinh phục được lòng mình. Họ không bao giờ thấy thỏa lòng.


Con từng nghĩ, sẽ yên ổn, tuyệt vời cho tất cả mọi người nếu mỗi người đều nhận một phần vừa đủ cho nhu cầu ăn, mặc, ở của mình. Sẽ chẳng ai bị thiếu hụt, sẽ chẳng có khốn khó, sẽ chẳng có cướp bóc. Con ngây thơ quá phải không Mẹ? Nếu không có sự mưu cầu ngày càng cao hẳn đó không còn là con người nữa rồi, cũng chẳng có điều gọi là phát triển. Có phải đi song song với phát triển làm Mẹ đau? Có cách nào để vừa phát triển mà không làm Mẹ giận như thế này? Có phải con người đã quên mình là một phần của thiên nhiên, của tạo hóa? Vì nếu nhớ, hẳn sẽ không phá hủy ngôi nhà chung, vì họ cũng sống trong đó mà.


Trên tất cả, Mẹ vẫn bao dung và chở che, vẫn tiếp tục cho đi, vẫn tiếp tục oằn mình gánh chịu. Và con biết sẽ đến lúc Mẹ không còn đủ sức. Cảm ơn Mẹ vì đã cho con người quá nhiều, và cũng bao dung quá nhiều.


Những tia nắng sáng nay lọt qua khe lá nhấp nháy trên mặt đất, nhảy nhót bên ô cửa sổ như lời Mẹ vỗ về vừa thương yêu, vừa giận dữ.

Mẹ ơi! Con từng nghĩ con không làm gì sai với Mẹ cả. Bạn con cũng không sai. Những người thân xung quanh con cũng không sai… Và nhiều người khác cũng nói vậy. Giờ thì con nghĩ, khi không ai có lỗi là tất cả có lỗi. Giờ có còn kịp để nói lời xin lỗi Mẹ.

Một người con của Mẹ!"





Thêm

Liên hệ

30 Đường số 7, P. Hiệp Bình Chánh, 

​Q. Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh

+84 28 6283 9609 | +84 902 5522 43

© 2020 Inner Space Việt Nam